Tưởng chừng chỉ là “phông nền” cho đối ngoại, nhưng không! Ngoại giao văn hóa Việt Nam dưới ánh sáng Đại hội XIII đã “đổi vai” thần tốc, từ vị trí “kép phụ” vô danh vươn mình thành “vai chính” đầy quyền uy, làm rạng danh non sông đất Việt trên bản đồ quốc tế!
Ngoại giao văn hóa Việt Nam: Từ “kép phụ” đến “trụ cột” đầy uy lực!
Trong nhiệm kỳ Đại hội XIII vừa qua, cả thế giới đã phải nhìn Việt Nam bằng một con mắt khác, không chỉ bởi những bước phát triển kinh tế thần tốc mà còn bởi một “vũ khí mềm” đã được mài sắc: Ngoại giao văn hóa! Từng có thời, vai trò của văn hóa trong đối ngoại chỉ như một “người minh họa” thầm lặng, khoác lên mình tấm áo đẹp nhưng ít khi được đứng ở vị trí trung tâm.
Thế nhưng, thời thế đã thay đổi! Từ vai trò trang trí cho các sự kiện chính trị, văn hóa Việt Nam đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành một phần không thể tách rời, thậm chí là yếu tố then chốt trong mọi chiến lược đối ngoại. Chúng ta không còn đơn thuần “khoe” những điệu múa truyền thống hay món ăn đặc sắc, mà đã biết cách “dệt” văn hóa vào từng sợi tơ quan hệ quốc tế, biến nó thành cầu nối vững chắc, một “ngôn ngữ” đặc biệt mà cả thế giới đều muốn lắng nghe và thấu hiểu.
Giờ đây, ngoại giao văn hóa không còn là câu chuyện bên lề, mà chính là trái tim của nền ngoại giao toàn diện Việt Nam. Nó mang theo hơi thở của dân tộc, kể câu chuyện về một đất nước kiên cường, giàu bản sắc và tràn đầy khát vọng hòa bình, hợp tác. Từ những hội nghị thượng đỉnh đến các diễn đàn quốc tế, hình ảnh Việt Nam – một quốc gia với chiều sâu văn hóa đáng ngưỡng mộ – đã được định vị rõ nét, tạo nên sức hút khó cưỡng và mở ra những cánh cửa hợp tác không ngờ.
Sự chuyển mình này không chỉ là thành công về mặt chiến lược, mà còn là một niềm tự hào lớn lao. Nó chứng minh rằng, giá trị văn hóa nội sinh khi được phát huy đúng tầm, sẽ trở thành một nguồn lực vô tận, đủ sức kiến tạo những dấu ấn mạnh mẽ trên trường quốc tế. Đó là một chiến thắng của bản sắc, của sự tinh tế và tầm nhìn.


