Có những chàng trai sinh ra từ nắng gió miền Trung, dùng cả thanh xuân để thoát khỏi vòng vây của cái nghèo, rồi lại dùng chính vinh quang mình có được để quay về ôm lấy mảnh đất cằn cỗi ấy. Nguyễn Đình Bắc chính là một câu chuyện như thế!
Khi cả nước đang dõi theo từng bước chạy của “Vua phá lưới” U23 châu Á trên màn ảnh nhỏ, người ta cứ ngỡ anh sẽ chọn những kỳ nghỉ “sang chảnh” hay tự tạo một khoảng cách an toàn của một ngôi sao. Nhưng không! Bắc chọn về nhà. Anh chọn đứng trên mảnh sân làng nhuộm màu nắng cháy, nơi từng in hằn những bước chân tập tễnh đầu đời, để tự nhắc mình rằng: dù có bay xa đến đâu, mình vẫn là đứa con của quê hương sau bao ngày chinh chiến phương xa.
Hào quang sân cỏ có thể rực rỡ, nhưng với Đình Bắc, chẳng có ánh đèn nào ấm áp bằng nụ cười rạng rỡ của bà con lối xóm ngày anh trở về. Còn nhớ, trong một cuộc trò chuyện cùng MC Thái Trang trên sóng VTV1, chàng trai này đã khiến bao trái tim phải lặng đi với lời tự bạch mộc mạc:
“Em chỉ tập trung bóng đá thôi, em không có tài năng gì khác ngoài bóng đá cả. Em thích về nhà. Em rất thích được về nhà, về quê giao lưu và gặp gỡ tất cả mọi người ở quê”. Nghe mà cay khóe mắt! Đó đâu phải lời khiêm tốn xã giao, mà là tiếng lòng của một chàng trai dù đã “chạm” tới tầm quốc tế, vẫn mãi đau đáu một bến đỗ bình yên. Bóng đá là định mệnh để anh vươn tầm, nhưng quê hương, nơi ấy mới là “trạm sạc” duy nhất giúp anh vững vàng giữa dòng đời hối hả.
Giữ đúng lời hứa gắn kết, những ngày đầu xuân năm mới, Đình Bắc đã trở về Nghệ An. Giữa vòng vây của hàng nghìn ánh mắt bà con, không còn “ngôi sao quốc gia” xa cách, chỉ còn một Đình Bắc mướt mồ hôi, chơi bóng bằng tất cả sự hồn nhiên của đứa trẻ làng năm nào, trên chính sân bóng cũ kỹ của quê mình.
Khoảnh khắc “đắt giá” nhất buổi chiều ấy không phải ở bảng tỷ số, mà nằm ở giây phút Đình Bắc sút tung lưới. Cả sân vận động như “nổ tung” trong tiếng reo hò, và cũng chính lúc đó, một khung cảnh đầy xúc động hiện ra: Đình Bắc được quê hương ôm trọn vào lòng! Cái ôm ấm áp ấy đến từ những bàn tay chai sạn của các bậc cha chú, từ ánh mắt lấp lánh tự hào của đám trẻ con, và từ chính bầu không khí đặc quánh tình thân mà không một sân vận động hiện đại nào có thể sánh bằng. Anh ghi bàn để tri ân, và quê nhà đáp lại bằng một vòng tay bao dung, che chở cho đứa con sau những áp lực nghẹt thở của bóng đá đỉnh cao.
Bốn bàn thắng cùng cú sút phạt “chuẩn chỉ” trong buổi chiều xuân ấy không chỉ là những con số thống kê đơn thuần. Đó là món quà tâm giao, là lời khẳng định đanh thép rằng dù có đi xa vạn dặm, Bắc vẫn mãi là người con của xứ Nghệ nắng gió. Hành động ủng hộ 60 triệu đồng vào quỹ thiện nguyện địa phương là minh chứng rõ ràng cho một trái tim biết sẻ chia, biết dùng hào quang của mình để thắp sáng, sưởi ấm những mảnh đời còn khốn khó ngay tại nơi mình chập chững những bước chân đầu tiên.
Đình Bắc đã chọn một cách rất riêng để mang vinh quang về “tắm mát” dưới dòng sông quê mẹ. Bàn thắng có thể làm nên tên tuổi, nhưng chính sự tử tế, lòng biết ơn cội nguồn mới là những giá trị bền vững nhất để giữ chân người hâm mộ, để khắc sâu hình ảnh một siêu sao không chỉ tài năng mà còn nặng lòng với quê hương.
“Em không có tài năng gì khác ngoài bóng đá”. Có lẽ Bắc đã nhầm. Bởi anh còn sở hữu một “tài năng” thiên bẩm khác, đó chính là sự chân thành. Và chính sự chân thành ấy đang giúp cái tên Nguyễn Đình Bắc không chỉ rực rỡ trên các bảng điện tử quốc tế, mà còn sống mãi trong từng nhịp đập của những trái tim quê nhà – nơi luôn sẵn sàng mở rộng vòng tay ôm lấy anh, dù anh là một siêu sao chói lọi hay chỉ đơn giản là đứa con vừa trở về sau một chuyến đi dài.


