Tại một góc chợ quê ở Diễn Châu, Nghệ An, sạp hoa quả của bà Nguyễn Thị Hường những ngày này bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn. Giữa tiếng mời chào đon đả và những sạp hàng san sát, câu chuyện về “người hùng thầm lặng” của U23 Việt Nam – thủ môn Cao Văn Bình được người mẹ hiền lành kể lại bằng tất cả niềm tự hào và sự xúc động nghẹn ngào.
Từ khung thành đầy áp lực của U23 châu Á đến sạp hoa quả giản dị nơi chợ quê, thủ môn Cao Văn Bình vẫn giữ nguyên sự khiêm tốn, hiếu thảo. Vừa giành huy chương đồng, chàng “hotboy vạn người mê” đã nhanh chóng xắn tay áo, rửa bát, bê hàng phụ mẹ, khiến ai nấy đều phải thán phục.
Chặng đường “lận đận” làm thủ môn của tài năng trẻ
Hành trình đến với khung gỗ của Cao Văn Bình không phải là một đường thẳng trải đầy hoa hồng. Bà Hường nhớ lại, từ năm 6 tuổi, hai anh em Bình đã quấn quýt bên quả bóng tròn. Khi ấy, anh đá thì em bắt, cái duyên làm thủ môn có lẽ đã nảy mầm từ những ngày hè rực nắng ở sân bãi quê nhà. 10 tuổi, Bình bắt đầu đá cho trường ở vị trí tiền đạo, nhưng rồi cái tầm vóc vượt trội đã đưa cậu lọt vào mắt xanh của các thầy ở huyện, rồi tiến thẳng vào lò đào tạo Sông Lam Nghệ An.
“Mẹ luôn đồng hành cùng con, cuối tuần nào cũng chở con đi tập. Thấy con phơi mình dưới nắng gắt, mẹ xót xa chảy nước mắt suốt. Có lúc hồi hộp quá không dám coi tiếp, phải chạy ra ngoài.”, bà Hường bồi hồi nhớ lại. “Có lúc thấy con tội quá, mẹ tính cho con về quê, nhưng bố lại động viên: cho con cố gắng, chứ về thì dở dang… Thế là con lại tiếp tục kiên trì với nghiệp quần đùi áo số”.
Trái tim người mẹ sau những cú đẩy bóng cân não
Trong những trận cầu nảy lửa, đặc biệt là khi con đối đầu với các đối thủ mạnh như U23 Hàn Quốc ở U23 châu Á 2026, người mẹ ấy thừa nhận mình không đủ can đảm để xem hết trận. “Tim mẹ đập thình thịch, vừa lo vừa cầu nguyện cho con. Có lúc hồi hộp quá không dám coi tiếp, phải chạy ra ngoài.” Chỉ đến khi tiếng còi kết thúc vang lên, khi nghe con gọi điện về báo: “Mẹ ơi con đã làm được!”, bà mới thở phào, niềm hạnh phúc vỡ òa thành những giọt nước mắt sung sướng.
Dân làng khen Bình giỏi, các chuyên gia đánh giá cao kỹ thuật của anh, nhưng với bà Hường, Bình vẫn mãi là đứa con bé bỏng. Bà tự hào không chỉ vì những pha cứu thua xuất thần, mà vì cái đức tính “chiến binh” luôn biết nỗ lực hết mình vì màu cờ sắc áo.
“Ngôi sao” về nhà vẫn rửa bát phụ mẹ: Tấm lòng hiếu thảo khiến vạn người mê
Điều khiến người dân ở khu chợ Nghệ An yêu quý Bình không chỉ là tài năng, mà là sự khiêm nhường, hiếu thảo. Dù đã là thủ môn tuyển trẻ quốc gia, là cái tên được báo chí săn đón, nhưng khi về nhà sau HCĐ U23 châu Á, Bình vẫn là cậu con trai đảm đang của mẹ. Cậu vẫn phụ mẹ bán hoa quả, ăn cơm xong lại quét nhà, rửa bát.
Bà Hường kể trong nụ cười hạnh phúc: “Mới đây, nhiều người đến tận nhà xin chữ ký, nhưng Bình vẫn bảo mọi người đợi một chút để con rửa bát xong cho mẹ đã rồi mới ra ký. Con cứ dặn mẹ làm vừa sức thôi, đừng cố quá. Thậm chí quần áo con cũng tự giặt, bảo mẹ cứ ngồi nghỉ ngơi.”
Kết thúc buổi trò chuyện giữa bộn bề hàng hóa ở chợ, bà Hường chỉ cười hiền lành khi nhắc đến chuyện tương lai hay con dâu sau này: “Con ưng ai thì mẹ lấy, mẹ không khó khăn gì cả, chỉ mong con hạnh phúc”.
Có lẽ, chính từ sự bao dung và tình yêu giản dị của người mẹ nơi sạp hàng nhỏ này, một thủ môn Cao Văn Bình bản lĩnh và đầy tự lập đã trưởng thành, sẵn sàng bảo vệ khung thành cho đội tuyển quốc gia, và vẫn là “hotboy quốc dân” được lòng triệu người hâm mộ không chỉ bởi tài năng mà còn bởi tấm lòng hiếu thảo.


