Carlos Alcaraz Giải Thích Việc Vừa Than Quá Tải, Vừa Đánh Giao Hữu
Năm 2025, Carlos Alcaraz đã khép lại mùa giải ở vị trí số 1 thế giới với tám danh hiệu ấn tượng. Tuy nhiên, một tranh cãi đã nổ ra khi anh chấp nhận tham gia ba trận đấu giao hữu trong thời gian nghỉ. Nhiều người hâm mộ thắc mắc: nếu đã than phiền về lịch thi đấu ATP quá tải, tại sao anh vẫn tiếp tục “cày” thêm các trận giao hữu để kiếm tiền?
Câu chuyện tưởng chừng mâu thuẫn này thực chất phức tạp hơn nhiều, và Alcaraz đã đưa ra lời giải thích thuyết phục về quan điểm của mình.
Lịch giao hữu dày đặc: kiếm tiền hay tự làm khó mình?
Chỉ vài tuần sau khi phải rút lui khỏi Davis Cup vì chấn thương trong trận thua Sinner tại ATP Finals, Alcaraz bất ngờ công bố một lịch trình giao hữu dày đặc. Anh dự kiến sẽ đối đầu với Frances Tiafoe ở New Jersey, tham gia một trận biểu diễn với tài năng trẻ Joao Fonseca tại Miami, đánh đôi nam nữ cùng Jessica Pegula và Amanda Anisimova, và đặc biệt là trận giao hữu “hâm nóng Australian Open” với Jannik Sinner ở Hàn Quốc.
Lịch trình này đã vấp phải nhiều chỉ trích từ người hâm mộ, cho rằng anh “vừa kêu quá tải, vừa miệt mài đi kiếm tiền”. Cựu số 1 thế giới Jimmy Connors thậm chí còn công khai mỉa mai: “Cuối năm xem Alcaraz đánh bao nhiêu trận biểu diễn. Mùa này đúng là mùa làm tiền. Kiếm từng đó rồi mà chưa đủ sao?”.
Áp lực dư luận càng tăng mạnh vì Alcaraz là một trong những người lên tiếng mạnh mẽ nhất, kêu gọi ATP cải tổ lịch thi đấu vốn được cho là quá khắc nghiệt.
Alcaraz phản pháo: Giao hữu chỉ là một buổi tập công khai
Tuy nhiên, ngôi sao người Tây Ban Nha cho rằng những lời chỉ trích này là vô lý. Trong một cuộc phỏng vấn với AP, Alcaraz khẳng định: “Tôi hiểu vì sao mọi người thắc mắc. Nhưng giao hữu khác hoàn toàn thi đấu chính thức. Ở giải ATP, bạn phải căng mình suốt một tuần rưỡi. Giao hữu chỉ là một ngày, tập ít, đánh một trận, không căng thẳng”.
Alcaraz còn tiết lộ một điều mà nhiều người không biết: anh dùng các trận biểu diễn như một “phòng thí nghiệm chiến thuật”.
“Giao hữu có thể vui vẻ, mang tính biểu diễn, nhưng cũng có thể cực kỳ nghiêm túc. Tôi thường dùng để thử chiến thuật, thử những thứ chưa kịp áp dụng trong mùa giải”, Alcaraz chia sẻ.
Đối với Alcaraz, niềm vui khi đánh bóng chính là chìa khóa: “Khi tôi vui, tôi chơi hay nhất. Giao hữu giúp tôi giữ cảm giác đó”.
Thực tế bất ngờ: Alcaraz không hề thi đấu nhiều bằng các tay vợt khác
Cuộc tranh cãi trở nên thú vị hơn khi xem xét các số liệu thống kê. Trong năm 2025, Alcaraz chỉ chơi 19 giải đấu, ít hơn đáng kể so với Alexander Zverev (24 giải), Taylor Fritz (23 giải), Auger-Aliassime (28), và kém xa Darderi (35). Tổng cộng 80 trận đấu của “Carlitos” vẫn thấp hơn mức của không ít tay vợt trong top 20 những năm trước.
Nếu so sánh với Novak Djokovic ở tuổi 38 (18 giải) hoặc Jannik Sinner (18 giải), lịch trình của Alcaraz không hề bất thường. Tuy nhiên, do anh thường xuyên tiến sâu ở hầu hết các giải đấu mà mình tham gia, tổng số trận đấu của anh vẫn là một gánh nặng.
Thực chất mâu thuẫn ở đâu?
Lịch trình ATP Tour thực sự quá tải vì kéo dài gần 11 tháng, với hệ thống tính điểm dồn dập và áp lực bắt buộc phải bảo vệ thứ hạng. Trong khi đó, các trận đấu giao hữu chỉ diễn ra trong một ngày, không đòi hỏi quá nhiều thể lực, lại mang lại lợi ích kinh tế và giúp duy trì cảm giác bóng.
Trong mắt Alcaraz, hai điều này không hề mâu thuẫn. Anh phản đối lịch thi đấu ATP khắc nghiệt, chứ không phản đối việc tham gia vài trận đấu “nhẹ nhàng, có kiểm soát” ngoài mùa giải chính thức.


