Michael Carrick: Từ “người nhà” đến “thuyền trưởng cứu hỏa” của MU trước bão Derby Manchester!
Old Trafford chìm trong hỗn loạn, và giờ đây, Michael Carrick – người cũ từng gắn bó sâu sắc với Quỷ đỏ – lại phải xắn tay áo, bước lên “ghế nóng” tạm quyền. Liệu kinh nghiệm am tường đội bóng có giúp anh “hạ nhiệt” trước trận derby máu lửa với Manchester City, hay đây sẽ là một nhiệm vụ bất khả thi?
<
Chặng đường gian nan của người cũ
Michael Carrick, một cựu binh dày dạn kinh nghiệm tại Old Trafford, đã được giao trọng trách nắm giữ con thuyền Manchester United giữa dòng nước xoáy. Anh hiểu câu lạc bộ này, có lẽ còn hơn cả bản thân đội bóng. Nhưng đây không phải là một bài kiểm tra kiến thức về lịch sử CLB, mà là một cuộc chạy đua marathon cam go với 17 trận đấu Premier League còn lại, nơi anh có cơ hội (hoặc áp lực) để khắc sâu tên mình vào lịch sử Quỷ đỏ.
Sẽ là thiếu sót nếu không nhắc đến “nghiệp chướng” tại Middlesbrough của Carrick. Dù vị trí tại MU, ngay cả là tạm quyền, là một bước tiến vượt bậc, nhưng ít nhất Carrick không phải “học việc” như người tiền nhiệm Darren Fletcher. Với ba năm cầm quân ở Riverside, Carrick đã có những dấu hiệu ban đầu về một phong cách quản lý “an toàn”.
Hành trình của anh ở miền Đông Bắc nước Anh là một ví dụ điển hình cho sự ổn định “tầm trung”. Khi mới đến Middlesbrough vào tháng 10/2022, đội bóng này lơ lửng trên bờ vực xuống hạng. Carrick đã tạo ra một cú hích tức thì, đưa Boro áp sát nhóm thăng hạng trực tiếp chỉ sau vài tháng. Phong cách bóng đá của họ từng được xem là một trong những lối chơi “đáng xem” nhất nước Anh, biến Carrick thành một gương mặt đầy hứa hẹn.
Nhưng rồi mọi thứ không còn thăng hoa như thế nữa. Boro đánh mất động lực ở cuối mùa và thất bại trong trận play-off. Mùa tiếp theo họ trượt khỏi top 6, và mùa sau đó kết thúc ở vị trí thứ 10. Dù có 60 chiến thắng, 28 trận hòa và 50 thất bại không phải quá tệ, nhưng không ai quá tiếc nuối khi ông chủ Steve Gibson sa thải Carrick vào mùa hè. Với một đội bóng có quỹ lương thuộc hàng top ở giải hạng Nhất, một vị trí giữa bảng hoặc sát top play-off có vẻ như là “dưới chuẩn”.
Tuy nhiên, nếu là Manchester United, một kết quả như vậy có lẽ sẽ khiến ban lãnh đạo “mừng ra mặt” vì ít nhất nó có thể mang bóng đá châu Âu trở lại Old Trafford. “Sir Jim” Ratcliffe chắc chắn sẽ không từ chối một viễn cảnh như vậy!
Chiến thuật và bài toán đội hình Man United
Có lẽ, đừng mong đợi một cuộc cách mạng chiến thuật từ một người ghét từ “triết lý”. Ai đã từng thi đấu dưới trướng Sir Alex Ferguson sẽ hiểu rằng quản lý một đội bóng còn hơn cả việc áp đặt một sơ đồ và mong đợi CLB cung cấp những cầu thủ phù hợp. Carrick có thể sẽ phải thích nghi với những gì Ruben Amorim đã để lại – một di sản không hề dễ xơi.
Tại Middlesbrough, Carrick thường sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 trên lý thuyết. Nhưng thực tế trên sân cho thấy một hậu vệ trái được đẩy rất cao, cùng với một tiền đạo cánh trái bó vào trong, tạo thành sơ đồ tấn công 3-2-5. Trong khi đó, hậu vệ phải lại chơi lùi sâu hơn để giữ sự cân bằng. Lối chơi này nhất quán trong ba mùa giải của Carrick ở Championship.

Thử tưởng tượng điều này ở Manchester United: Patrick Dorgu lao lên từ cánh trái, tận dụng khoảng trống do Matheus Cunha bó vào trong, trong khi Noussair Mazraoui tự tin chơi lùi sâu. Hoặc ngược lại, Luke Shaw cũng có thể đảm nhiệm vai trò trung vệ thứ ba khi có bóng. Dù không thể sánh bằng sức tấn công “khủng” của Man City, nhưng United có thể chấp nhận một sự điều chỉnh để ổn định hơn.
Với bóng trong chân, Middlesbrough của Carrick chơi đúng như mong đợi từ một đội bóng được dẫn dắt bởi một trong những tiền vệ kiến tạo nhịp độ hiếm hoi của Anh. Họ chuyền bóng rất nhiều. Mùa giải cuối cùng của Carrick, Boro đứng thứ năm về tỷ lệ kiểm soát bóng. Họ không phải đội bóng vội vã, nhưng cũng không quá chậm chạp.
Tuy nhiên, lối chơi này có thể sẽ gặp khó khăn tại Premier League. Ruben Amorim từng muốn xây dựng lối chơi từ những đường bóng ngắn từ thủ môn, kéo đối thủ lên cao để rồi tung ra những pha phản công chớp nhoáng. Nhưng thực tế khắc nghiệt của giải đấu buộc anh phải thích nghi, chuyển sang những đường bóng dài, phát bóng thẳng lên cho tiền đạo cắm.
Theo các nguồn tin, United khó có thể mua sắm rầm rộ trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng, nên Carrick sẽ phải làm việc với những gì đang có. Đây là một thách thức lớn nếu anh muốn xây dựng một đội bóng chơi kiểm soát bóng. Hàng tiền vệ Old Trafford đã lâu không có một “nhạc trưởng” thực thụ. Bruno Fernandes có thể làm được điều đó nhưng mạnh nhất ở những đường chuyền tấn công. Liệu Carrick có thể tin tưởng anh chơi sâu trong hệ thống bốn hậu vệ sẽ là một câu hỏi lớn.
Nếu không phải Fernandes, thì ai? Kobbie Mainoo, dù đầy hứa hẹn, đã từng được Carrick mô tả là “thiên về tấn công hơn” là một tiền vệ phòng ngự. Tài năng lớn nhất của Mainoo nằm ở khả năng dẫn bóng chứ không phải chuyền bóng. Đây sẽ là một canh bạc khi chơi cùng Casemiro, người đã không còn đủ thể lực để bao quát nếu chỉ có hai hoặc hai trung vệ rưỡi phía sau.
Dù Amorim từng than phiền về việc cần thêm nhiều điều kiện để dự án của mình cất cánh, đội hình hiện tại của United lại có vẻ phù hợp với hệ thống ba trung vệ. Họ có nhiều trung vệ khá tốt và đủ lựa chọn cho các vị trí tiền vệ cánh tấn công hoặc tiền đạo bó vào trong.
Người thầy “lạnh lùng” giữa bão truyền thông
Carrick hiểu rằng chiến thuật chỉ là một phần nhỏ trong vai trò huấn luyện viên. Anh còn phải định hình được tinh thần của một trong những tổ chức thể thao lớn nhất hành tinh. Trong buổi họp báo đầu tiên, anh không giấu giếm sự không thoải mái: “Ngồi ở chiếc ghế này trước các bạn khác hẳn với vai trò huấn luyện,” anh đùa. Dù Carrick không thích, nhưng điều đó lại vô cùng quan trọng.
Carrick sẽ không để người hâm mộ bay bổng quá xa. Anh nhấn mạnh ưu tiên là “cải thiện”, dùng từ này hoặc các biến thể của nó đến bảy lần khi được hỏi về mục tiêu trong nhiệm kỳ tạm quyền. “Cải thiện. Tôi nghĩ chắc chắn là cải thiện và giúp các cá nhân tốt hơn. Một phần lớn điều tôi thực sự thích là cải thiện các cá nhân, và cuối cùng, tôi nghĩ nếu bạn cải thiện các cá nhân, chúng ta sẽ tạo ra một đội bóng tốt hơn.”
Những phát ngôn mơ hồ về “châu Âu” không làm Carrick quan tâm đến việc đặt ra những kỳ vọng cụ thể. Phong cách của Carrick là như vậy. Trong sự nghiệp cầu thủ, anh không phải người thích lên báo, và có vẻ như anh cũng sẽ giữ nguyên điều đó trong lần thứ hai ngồi trên băng ghế chỉ đạo ở Old Trafford. Roy Keane tuần này đã khuấy động lại mối thù cũ với vợ Carrick, Lisa, khi mỉa mai rằng cô ấy “có lẽ sẽ làm nhiệm vụ nói chuyện trong phòng thay đồ” tại Manchester United. Đây là kiểu câu chuyện có thể bùng nổ trong một hệ sinh thái truyền thông đã khiến Amorim mất kiểm soát.
Nhưng không phải khi Carrick nắm quyền. “Thành thật mà nói, điều đó không làm tôi bận tâm,” anh nói về áp lực mà Keane có thể tạo ra. “Tôi hiểu có rất nhiều ý kiến xung quanh, một số tích cực, một số thì không. Có rất nhiều ý kiến, rất nhiều điều có thể được nói. Đó là cách thế giới vận hành, tôi sẽ không quá chú ý đến hầu hết những điều đó. Tôi nghĩ đó không phải là việc của tôi.”
Đó là lời thông báo từ Carrick. Nếu ai đó đến Carrington tìm kiếm những câu nói gây sốc như Ralf Rangnick, hay một đánh giá sắc bén về tình hình thực tế của United như Jose Mourinho, họ sẽ phải thất vọng. Carrick sẽ cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng tại Old Trafford. Và đó không phải là một điều tồi tệ chút nào.
Tiếng ồn ào xung quanh Old Trafford trong suốt một thời gian dài dường như đã che mờ một sự thật đơn giản trong mùa giải này: United vẫn ổn. Họ không thể bứt tốc trở lại cuộc đua danh hiệu như người hâm mộ mong đợi, nhưng họ vẫn đang đi đúng hướng một cách hợp lý. Có lẽ, họ chỉ cần một huấn luyện viên có thể biến một vài trận hòa thành chiến thắng, mang lại một cú hích ngắn hạn rồi sau đó chuyển giao. Nếu đúng như vậy, thì Carrick có lẽ sẽ làm rất tốt.


