CUỘC CHIẾN CHỐNG PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC: KHÔNG HỒI KẾT?
Cuộc đụng độ nảy lửa giữa Chelsea và Burnley chưa kịp lắng xuống, thì hai ngôi sao Wesley Fofana và Hannibal Mejbri đã phải gồng mình hứng chịu làn sóng phân biệt chủng tộc kinh hoàng trên mạng xã hội. Liệu bóng đá có còn là sân chơi của tình đoàn kết khi “căn bệnh” cũ vẫn tái phát không ngừng nghỉ?
Một lần nữa, bóng đá Anh lại rúng động bởi nạn phân biệt chủng tộc. Ngay sau trận hòa 1-1 đầy kịch tính giữa Chelsea và Burnley tại Stamford Bridge vào thứ Bảy vừa qua, hai cái tên sáng giá là hậu vệ Wesley Fofana của The Blues và tiền vệ Hannibal Mejbri của Burnley đã phải hứng chịu cơn mưa lăng mạ đáng sợ từ những kẻ quá khích trên mạng xã hội.
Fofana, người đã phải nhận thẻ đỏ sau khi ăn 2 thẻ vàng trong trận đấu, đã không ngần ngại công khai hàng loạt ảnh chụp màn hình những tin nhắn riêng tư đầy thù hằn trên Instagram. Anh bức xúc chia sẻ: “Năm 2026 rồi mà mọi thứ vẫn y nguyên, chẳng có gì thay đổi. Những kẻ này không bao giờ bị trừng phạt. Các bạn tạo ra những chiến dịch lớn chống phân biệt chủng tộc, nhưng thực tế chẳng ai làm gì cả.” Lời lẽ của Fofana như một tiếng kêu xé lòng, tố cáo sự bất lực của cả hệ thống trong việc bảo vệ các cầu thủ.
Không kém phần phẫn nộ, ngôi sao người Tunisia của Burnley, Hannibal Mejbri, cũng chia sẻ hình ảnh tin nhắn xúc phạm và viết: “Năm 2026 rồi mà vẫn còn những người như thế này. Xin hãy tự giáo dục bản thân và con cái của bạn.” Cả hai cầu thủ, dù thuộc hai đội bóng khác nhau, nhưng cùng chung nỗi đau và sự thất vọng trước một vấn nạn dường như không có hồi kết.
PHẢN ỨNG CỦA CÁC ÔNG LỚN: MẠNH MẼ NHƯNG CÓ ĐỦ?
Ngay lập tức, cả Chelsea và Burnley đều lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ. Chelsea tuyên bố họ “kinh hoàng và ghê tởm” trước hành vi “đê tiện” này, khẳng định đó là điều “không thể dung thứ”. “Hành vi như vậy hoàn toàn không thể chấp nhận được và đi ngược lại các giá trị của trò chơi cũng như mọi thứ chúng tôi đại diện với tư cách là một câu lạc bộ. Không có chỗ cho nạn phân biệt chủng tộc,” thông báo từ The Blues nhấn mạnh. Họ cam kết sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng để xác định thủ phạm và đưa ra “hành động mạnh mẽ nhất có thể.”
Về phía Burnley, họ cũng bày tỏ sự “ghê tởm” tương tự và đã báo cáo vụ việc lên Meta (công ty mẹ của Instagram), đồng thời kỳ vọng sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Premier League và cảnh sát. “Không có chỗ cho điều này trong xã hội của chúng ta và chúng tôi lên án nó một cách không khoan nhượng,” tuyên bố của Burnley khẳng định lập trường “không khoan nhượng đối với bất kỳ hình thức phân biệt đối xử nào.”
Premier League cũng không đứng ngoài cuộc. Ban tổ chức giải đấu hàng đầu nước Anh đã lên án hành vi lạm dụng và tuyên bố “bất kỳ cá nhân nào được xác định và bị kết tội phân biệt đối xử sẽ phải đối mặt với những hậu quả nặng nề nhất, bao gồm lệnh cấm vào sân và truy tố pháp lý.”
HỒI CHUÔNG CẢNH TỈNH HAY ĐIỆP KHÚC ĐAU LÒNG?
Đáng buồn thay, đây không phải là những sự cố đơn lẻ. Mùa giải này đã chứng kiến hàng loạt vụ phân biệt chủng tộc nhằm vào các cầu thủ. Vụ việc xảy ra chỉ vài ngày sau khi Vinicius Jr của Real Madrid bị lạm dụng chủng tộc trong một trận đấu Champions League, mà UEFA đang điều tra. Trước đó, một cuộc điều tra của BBC vào tháng 11 năm ngoái đã phát hiện hơn 2.000 bài đăng lạm dụng cực đoan – bao gồm cả đe dọa giết người và hiếp dâm – nhằm vào các huấn luyện viên và cầu thủ ở Premier League và Women’s Super League chỉ trong một cuối tuần.
Còn nhớ, hồi tháng 8, trận mở màn Premier League giữa Liverpool và Bournemouth đã phải dừng lại ở hiệp một sau khi tiền đạo Antoine Semenyo của Bournemouth báo cáo bị phân biệt chủng tộc từ khán đài Anfield. Hay tháng 1, Joe Willock của Newcastle cũng là nạn nhân của “những lời lẽ phân biệt chủng tộc kinh tởm” và “những lời đe dọa đáng lo ngại” trên mạng xã hội. Danh sách còn dài với Mathys Tel của Tottenham, Jess Carter của đội tuyển Anh, và bộ ba Marcus Rashford, Jadon Sancho, Bukayo Saka sau chung kết Euro 2020.
Rõ ràng, bóng đá, môn thể thao vua, vẫn đang phải vật lộn với một “căn bệnh” mãn tính: phân biệt chủng tộc. Những lời lên án mạnh mẽ là cần thiết, nhưng liệu chúng có đủ sức để thay đổi gốc rễ vấn đề? Hay những câu chuyện đau lòng này sẽ vẫn tiếp tục là điệp khúc không bao giờ ngừng vang vọng trên khắp các sân cỏ và mạng xã hội?


