Văn hóa: Ngọn cờ đột phá tại Đại hội Đảng XIV – Hơn cả con số 14 lần nhắc!
Một tín hiệu không thể rõ ràng hơn đã vang lên tại phiên khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng: Văn hóa không còn là ‘phần thêm’, mà đã trở thành ‘linh hồn’ của mọi chiến lược phát triển. Tổng Bí thư Tô Lâm đã khéo léo gieo vào lòng đại biểu và toàn dân một thông điệp đầy ẩn ý: 14 lần từ ‘văn hóa’ được xướng lên, không chỉ là con số, mà là lời hiệu triệu cho một kỷ nguyên mới của sức mạnh nội sinh!
Cả hội trường như nín thở, các đại biểu dõi theo từng lời của Tổng Bí thư Tô Lâm khi ông trình bày Báo cáo về các Văn kiện quan trọng tại Đại hội XIV của Đảng. Nhưng có lẽ, điều khiến nhiều người phải giật mình, rồi vỡ òa, là tần suất xuất hiện ‘đột biến’ của một từ khóa: ‘Văn hóa’. Không phải một, hai, mà tới 14 lần! Vâng, quý vị không nghe lầm đâu, 14 lần! Liệu đây có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay một thông điệp chiến lược được tính toán kỹ lưỡng, được ‘chấm phá’ một cách đầy dụng ý?
Dù theo góc nhìn nào, con số 14 ấy không chỉ đơn thuần là một chi tiết ngôn từ, mà nó như một lời khẳng định đanh thép: Văn hóa chính là xương sống, là động lực, là ‘vũ khí mềm’ quan trọng nhất để Việt Nam bứt phá trong kỷ nguyên mới. Nó không còn đứng bên lề, không còn là chiếc áo trang trí, mà đã được đặt thẳng vào trung tâm, trở thành ‘sức mạnh nội sinh’ thực thụ.
Nhớ lại những nghị quyết trước đây, văn hóa thường được nhắc đến với vai trò bệ đỡ, là nền tảng. Nhưng tại Đại hội XIV này, ta thấy một sự ‘dịch chuyển’ ngoạn mục. Văn hóa không chỉ ‘nâng đỡ’ mà còn ‘dẫn dắt’, không chỉ ‘tồn tại’ mà còn ‘kiến tạo’. Đây là một tầm nhìn táo bạo, một bước đi chiến lược, cho thấy Đảng ta đã nhận diện sâu sắc hơn về giá trị cốt lõi của văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa đầy biến động.
Phân tích một cách chuyên môn, việc đặt văn hóa ở vị trí trung tâm không chỉ là câu chuyện phục dựng hay bảo tồn. Nó là sự đầu tư vào ‘tài nguyên mềm’ vô giá: con người Việt Nam, bản sắc Việt Nam. Là khơi dậy lòng tự hào dân tộc, biến những giá trị truyền thống thành nguồn năng lượng sáng tạo, thành sức cạnh tranh trên trường quốc tế. Đó là cách chúng ta xây dựng một ‘thương hiệu quốc gia’ mạnh mẽ, không chỉ bằng kinh tế hay quân sự, mà bằng chính chiều sâu văn hiến của mình.
Và đây mới là điều đáng nói: Khi văn hóa trở thành sức mạnh nội sinh, đó là lúc mỗi người dân Việt Nam, từ thành thị đến nông thôn, từ trí thức đến người lao động, đều có thể trở thành một ‘đại sứ văn hóa’. Mỗi nụ cười, mỗi hành động đẹp, mỗi sản phẩm ‘made in Vietnam’ mang đậm hồn Việt đều góp phần dệt nên bức tranh văn hóa rực rỡ ấy. Bởi lẽ, ‘đường lớn đã mở’, và giờ là lúc chúng ta cùng nhau viết tiếp chương sử hào hùng, nơi văn hóa chính là ngọn hải đăng soi đường!


