Tiếng còi xe inh ỏi, những dòng phương tiện nối đuôi nhau bất tận, và ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng ngày về… đó chính là bức tranh “đặc sản” của Vành đai 3 Hà Nội sáng ngày 26 Tết, khi cả thành phố như muốn “vỡ trận” trong làn sóng người “tháo chạy” về quê ăn Tết!
Chỉ còn vài ngày nữa là Tết, nhưng ngay trong ngày làm việc cuối cùng, Hà Nội đã chứng kiến một “cuộc di cư” ngoạn mục. Dòng người ùn ùn rời phố, biến Vành đai 3 thành điểm nóng kẹt xe kinh hoàng, kéo dài đến 5km, thử thách lòng kiên nhẫn của hàng vạn người con xa xứ.
Mới tờ mờ sáng, khi nhiều người còn đang mơ màng bên ly cà phê cuối cùng trước kỳ nghỉ dài, thì trên tuyến đường huyết mạch Vành đai 3, một “cuộc chiến” mang tên về quê đã chính thức bùng nổ. Dòng xe máy, ô tô con, xe khách… từ khắp ngả đổ về, tạo thành một con sông bê tông khổng lồ, chảy chậm chạp, hay đúng hơn là “đứng bánh” trên quãng đường dài đến 5km. Nhìn từ trên cao, Vành đai 3 không còn là đường vành đai nữa, mà biến thành một bãi đỗ xe tự phát quy mô lớn, nơi hàng ngàn con người đang nín thở chờ đợi từng centimet di chuyển.
Đây không phải là cảnh tượng xa lạ mỗi dịp cận Tết, nhưng năm nay, nó dường như kịch tính hơn bao giờ hết. Ngày làm việc cuối cùng trước kỳ nghỉ 9 ngày như một hiệu lệnh vô hình, khiến tất cả cùng lúc muốn “bung lụa”, muốn thoát khỏi cái guồng quay hối hả của đô thị để trở về với vòng tay gia đình. Ai cũng vội, ai cũng muốn là người đầu tiên đặt chân về nhà, nhưng trớ trêu thay, cái sự vội vã ấy lại đẩy tất cả vào một cuộc chờ đợi không hồi kết.
Các chuyên gia giao thông cho rằng, đây là hệ quả tất yếu của sự tập trung dân cư và phương tiện quá lớn tại các đô thị lớn như Hà Nội, đặc biệt vào những thời điểm “nhạy cảm” như cận Tết. Dù đã có nhiều giải pháp được đưa ra, nhưng với tốc độ tăng trưởng phương tiện như hiện nay, hạ tầng giao thông vẫn đang phải “oằn mình” chống đỡ. Việc ùn tắc không chỉ gây lãng phí thời gian, nhiên liệu mà còn tạo ra áp lực tâm lý không nhỏ cho người dân.
Thế nhưng, giữa dòng người “chôn chân” ấy, ta vẫn thấy thấp thoáng những nụ cười gượng gạo, những cái vẫy tay chào hỏi đồng cảnh ngộ, hay những chiếc điện thoại được giơ lên ghi lại khoảnh khắc “lịch sử” của chuyến về quê. Bởi lẽ, dù có kẹt xe đến mấy, dù có mệt mỏi đến đâu, thì phía cuối con đường vẫn là gia đình, là nồi bánh chưng, là cành đào thắm, là cái ôm ấm áp của mẹ cha. Và có lẽ, chính những khoảnh khắc “thử thách” này lại càng khiến hành trình về nhà thêm ý nghĩa, thêm đáng nhớ.


